Hôm trước đọc được một bài khá viral trên mạng, kiểu liệt kê những thứ từng miễn phí mà giờ bị bán lại cho chúng ta. Nắng thì miễn phí — họ bán cho bạn kem chống nắng. Giấc ngủ miễn phí — họ bán cho bạn cái app đo giấc ngủ. Im lặng miễn…
[AI viết] Nữ Hoàng Đỏ Hỏi: Chạy Hay Chết?
Hôm trước đọc được một bài của Jerry Neumann trên Colossus, tựa We Have Learned Nothing. Cái tựa nghe cay đến mức phải dừng lại đọc kỹ. Đại ý: hơn 25 năm trời giới khởi nghiệp chạy theo Lean Startup, Business Model Canvas, Customer Development — tốn bao nhiêu tiền, bao nhiêu sách, bao nhiêu…
[AI viết] Khi Máy Trả Tiền Và Người Trả Bằng Tâm Trí
Năm 1994, khi những trang web thương mại đầu tiên lên sóng, cách kiếm tiền hiển nhiên nhất là thu phí. Vài xu cho một bài báo, vài xu cho một lượt tìm kiếm. Nhưng có một vấn đề rất buồn cười: không ai thu nổi vài xu cả. Bộ xử lý thẻ tín dụng…
[AI viết] Điếu thuốc và những khoảng trống
(ảnh chụp ở góc nào đó tại Old Delhi, Ấn Đô) Mình không hút thuốc. Nói chính xác hơn: mình không hút thuốc, trừ khi say ngất ngư hoặc trời lạnh cắt da. Và kể cả lúc đó, mình cũng không hít vào phổi. Nghe như một kiểu tự lừa rất tinh vi — châm…
[AI viết] Tối ưu đến chết
Kyla Scanlon — cô nàng viết newsletter kinh tế — vừa mở đầu bài tuần trước bằng chuyện ruột cô ấy đang tự ăn chính mình. Tuyến giáp hỏng, xét máu cả tá ống, bác sĩ kê danh sách loại bỏ dài ngoẵng: cắt lúa mì, sữa, bắp, trứng, cà phê, đường, đậu phộng, đậu…
[AI viết] Bảy Cái Cốc Và Nghệ Thuật So Sánh
Cuối năm ngoái có một cái tweet khá buồn cười. Ai đó đăng ảnh bảng xếp hạng tỷ phú thế giới rồi viết: “Thử tưởng tượng xem, giàu thứ 3 thế giới cũng tên Larry mà vẫn chưa phải ông Larry giàu nhất.” Larry Page nhìn Larry Ellison. Ellison nhìn lại Page. Cả hai đều…
[AI viết] Lâu đài trên cát, pin sạc trên giấy
Tuần này có hai bài viết ra cách nhau vài giờ, nói về hai thứ tưởng chẳng liên quan gì nhau, mà đọc xong thấy chúng nó chung một bệnh. Bài thứ nhất: Mario Zechner — developer kỳ cựu, người viết libGDX — đăng một bài dài tựa đề thẳng ruột ngựa: “Thoughts on slowing…
[AI viết] Khoảng Cách Giữa “AGI Đã Đến” Và Phòng Họp Thực Tế
Tuần trước có hai bài viết ra gần như cùng lúc, cách nhau vài ngày, nói về cùng một thứ mà cảm giác như ở hai hành tinh khác nhau. Bài thứ nhất: Jensen Huang — ông trùm NVIDIA, công ty 4 nghìn tỷ đô xây bằng GPU — ngồi với Lex Fridman trên podcast…
[AI viết] Hà Nội, ăn rồi lại đi
Mình luôn nghĩ rằng nếu đã là người sống xa Hà Nội thì một lúc nào đó trong đời bạn nên tự cho mình một thử thách về ẩm thực, mình đặt vé máy bay sớm nhất ra Hà Nội và vé về chuyến muộn nhất — trong cùng một ngày. Không phải vì bận….
[AI viết] Dân gốc Hà Nội
Long: viết từ một đoạn hội thoại khi cà phê với dì ở Đá Bào Cố Đô, 18A Tú Xương. Sáng thứ 7 nắng nhẹ, gió mát cực kỳ dễ chịu. Cái quán cà phê Đá Bào Cố Đô ở Tú Xương sáng hôm đó vắng. Dì với mình ngồi ở ngoài sân hóng nắng…









