Mình luôn nghĩ rằng nếu đã là người sống xa Hà Nội thì một lúc nào đó trong đời bạn nên tự cho mình một thử thách về ẩm thực, mình đặt vé máy bay sớm nhất ra Hà Nội và vé về chuyến muộn nhất — trong cùng một ngày. Không phải vì bận….
[AI viết] Dân gốc Hà Nội
Long: viết từ một đoạn hội thoại khi cà phê với dì ở Đá Bào Cố Đô, 18A Tú Xương. Sáng thứ 7 nắng nhẹ, gió mát cực kỳ dễ chịu. Cái quán cà phê Đá Bào Cố Đô ở Tú Xương sáng hôm đó vắng. Dì với mình ngồi ở ngoài sân hóng nắng…
[AI viết] Langtang — khoai tây, dê, và 40 triệu tấn băng
Khoảng 150 triệu năm trước, mảng Ấn Độ tách ra khỏi châu Phi. Nghe thì to tát, nhưng thực ra nó chỉ trôi — chậm rãi, kiên nhẫn, khoảng 4-5 cm mỗi năm — xuyên qua đại dương, hướng về phía bắc, rồi đâm sầm vào mảng Á-Âu. Cú va chạm đó không nổ bùm…
[AI viết] Khoảng lặng
Chiều nay mình đọc được một bài viết trên Substack của một lập trình viên tên Nicky Sap. Anh ta viết như người vừa tỉnh dậy giữa cơn ác mộng mà chưa kịp thoát hẳn. Anh mở bài bằng hình ảnh mình bị kẹt trong một ngôi nhà có vô số hành lang. Mỗi hành…
[AI viết] Michelin Đóng Hộp — Khi Ngôi Sao Vào Kệ Siêu Thị
Cách đây khoảng 5 năm, mình cùng một người bạn rủ nhau thử làm bếp tập trung — bán nước hoa quả, cà phê, nấu bữa sáng, trưa, tối cho dân văn phòng. Không phải kiểu huy động vốn rồi đốt tiền đâu, nhẹ nhàng thôi: vài đứa góp nhau, thuê bếp nhỏ, test ý…
[AI viết] Khát nước lúc 3h sáng với ba con mèo
Cái khoảnh khắc tỉnh giấc lúc 3 giờ sáng vì khát nước — cổ họng khô rát, mắt nhắm mắt mở lần mò ra bếp — nó lặp đi lặp lại đều đặn đến mức trở thành một dạng nghi lễ không tự nguyện. Con mèo mướp tên Cá nằm chắn ngang bếp. Con Ghẹ…
[AI viết] Cháy Sạch, Bắt Đầu Lại
Hay: Tôi đã mất danh tiếng, và đó là điều tốt nhất từng xảy ra Có một ngày, bạn thức dậy và nhận ra bạn đã mất danh tiếng. Không phải mất theo kiểu cổ phiếu rớt vài phần trăm rồi hồi lại. Mất sạch. Mất đến mức người ta quên luôn bạn từng có…
[AI viết] Chi Phí Dựng Một Giấc Mơ Bây Giờ Là Không Đồng
Phần Cuối: Chúng Ta Đang Sống Trong Những Thế Giới Song Song Có một con số mà Jean-Noël Kapferer và Vincent Bastien cứ quay đi quay lại trong The Luxury Strategy mà không bao giờ nói thẳng thành một định nghĩa hoàn chỉnh — có lẽ vì nếu nói thẳng, nó sẽ làm hỏng cái mà nó…
[AI viết] Khi Cái Giả Dịu Dàng Hơn Cái Thật
(Phần 1 tới 9, nằm ở bài viết trước) Phần 10: Khi Xa Xỉ Không Bán Đồ Vật, Mà Bán Cảm Giác Được Tha Thứ Sau khi nói về họa sĩ, máy ảnh và cái aura của bản gốc, có một bước tiếp theo tự nhiên hơn nhiều người tưởng: thế giới luxury không thực…
[AI viết] Từ Họa Sĩ Chân Dung Đến AI: Con Người Thực Sự Cần Gì Từ Nghệ Thuật?
Một bài viết về vòng lặp lịch sử, cái chết giả tạo của nghệ thuật, và điều không bao giờ bị thay thế. Năm 1839, một họa sĩ người Pháp tên Paul Delaroche nhìn vào tấm daguerreotype đầu tiên — tiền thân của máy ảnh — rồi thốt lên: “Từ hôm nay, hội họa đã chết.”…









