Skip to content

Long Lắc Lư với AI?

Tôi viết prompt, AI viết nội dung, chẳng AI sai mà cũng không ai đúng!

Menu
  • Home
  • Photography
  • Writing [by AI, prompt by me]
Menu

[AI viết] Giảm giá đến chết: Từ cuốc xe 9 ngàn đến cái token không ai biết giá

Posted on March 31, 2026April 1, 2026 by Long Lắc Lư

Năm 2015, mình đặt GrabBike từ quận 1 về quận 7. Chín ngàn đồng. Chín. Ngàn. Ít hơn một ly trà đá. Tài xế nhìn mình bằng ánh mắt kiểu “anh biết chứ, giá này chạy thì em lỗ”, rồi vẫn chạy, vì Grab đang bù tiền mỗi cuốc. Mình biết, tài xế biết, Grab biết. Nhưng ai cũng chơi, vì ai cũng nghĩ mình sẽ là người rời bàn cuối cùng.

Mười một năm sau, ngồi nhìn người ta la hét trên Reddit vì Anthropic cắt giảm mức dùng Claude Code — trả $200/tháng mà bốn cái tin nhắn đã ngốn $10 tiền tính toán — cảm giác déjà vu nó rõ ràng đến mức hơi buồn cười. Cùng một vở kịch. Khác diễn viên. Khác sân khấu. Nhưng kịch bản thì y hệt.

Hay ít nhất, mình tưởng nó y hệt. Nhìn kỹ hơn thì khác, và khác theo hướng tệ hơn nhiều.

Cái kịch bản mà ai cũng biết nhưng ai cũng chơi

Alvin Roth — ông Nobel Kinh tế 2012 với cuốn Who Gets What – and Why (rất hay và không quá khó đọc) – có một nhận xét cực kỳ đơn giản mà nhiều người bỏ qua: một thị trường chỉ hoạt động được khi nó đủ “dày” (thick). Nghĩa là phải có đủ người mua và người bán cùng hiện diện, cùng lúc, cùng chỗ, để các giao dịch có ý nghĩa xảy ra.

Vấn đề là: “dày” không tự nhiên mà có. Phải xây. Và cách nhanh nhất để xây một chợ dày? Đốt tiền.

Grab đốt tiền để kéo tài xế. Có tài xế thì hành khách tới. Có hành khách thì thêm tài xế. Vòng lặp này — cái mà giới công nghệ gọi là network effect – là lý do tại sao trợ cấp tồn tại. Shopee bán dưới giá vốn để kéo người bán. GoJek bù tiền mỗi đơn giao đồ ăn để kéo nhà hàng. Airbnb trợ giá nhiếp ảnh gia đến chụp nhà cho chủ nhà mới đăng ký.

Roth gọi đây là giai đoạn “làm cho thị trường dày lên.” Và ông nhấn mạnh rằng giai đoạn này cần thiết — nhưng nó chỉ có giá trị nếu khi trợ cấp rút đi, cái thị trường vẫn đứng được.

Grab rút trợ cấp. Giá cuốc tăng 40–60%. Người dùng chửi. Nhưng người dùng ở lại — vì lựa chọn thay thế là đứng giữa Nguyễn Huệ vẫy tay chặn xe ôm truyền thống. Chợ đã dày. Tài xế đã ở đó. Hành khách đã quen. Hệ sinh thái thanh toán, giao đồ ăn, dịch vụ tài chính đã mọc lên xung quanh.

Trợ cấp đã mua được một thứ có thật: một thị trường hai mặt (two-sided market) có tính thanh khoản (liquidity).

Rồi, giờ quay sang AI.

Chuỗi đau thương

Ed Zitron — một trong những nhà phân tích gai góc nhất về bong bóng AI — gọi cấu trúc kinh tế ngành AI là “chuỗi đau thương” (chain of pain). Nó đi thế này:

NVIDIA bán GPU cho trung tâm dữ liệu. Trung tâm dữ liệu cho thuê GPU cho các phòng thí nghiệm AI. Phòng thí nghiệm AI bán quyền truy cập mô hình cho các startup AI. Startup AI bán thuê bao cho người dùng cuối. Mỗi mắt xích đều lỗ — trừ NVIDIA.

Cái chuỗi này trông quen không? Giống chuỗi cung ứng bất kỳ ngành nào — ngoại trừ một chi tiết: trong chuỗi cung ứng bình thường, mắt xích cuối cùng (người tiêu dùng) trả đủ tiền để nuôi cả chuỗi. Ở đây thì không. Người tiêu dùng trả $200/tháng cho dịch vụ tốn $2.000/tháng. Khoảng cách đó được lấp bằng tiền đầu tư mạo hiểm (venture capital), và tiền đầu tư mạo hiểm thì không vô hạn.

Bao nhiêu tiền? Zitron đào ra con số cụ thể. Anthropic đạt tốc độ doanh thu hàng năm (ARR) khoảng $9 tỷ cuối 2025, nhưng chi phí compute vượt doanh thu — riêng Q3/2025 đã chi $2,66 tỷ tiền AWS compute so với $2,55 tỷ revenue cho cùng kỳ. OpenAI đạt ARR khoảng $13–20 tỷ cả năm 2025, nghe khủng, nhưng riêng chi phí suy luận (inference) đã ngốn $8,4–8,7 tỷ. CoreWeave — nhà cung cấp tính toán GPU lớn nhất, được NVIDIA hậu thuẫn, có khách hàng là Microsoft, OpenAI và chính NVIDIA — biên lợi nhuận hoạt động chỉ ~6%, nhưng lỗ ròng ~29% năm 2025. Đây là mắt xích tốt nhất trong chuỗi. Những mắt xích khác còn tệ hơn.

Cursor — công cụ lập trình AI đang hot — huy động được $3,36 tỷ. Đạt $1 tỷ ARR vào tháng 11/2025, nhảy lên $2 tỷ chỉ ba tháng sau. Tăng trưởng kinh hoàng, nhưng biên lợi nhuận trên từng gói thuê bao thì không ai biết chính xác — và đó mới là vấn đề. Harvey — AI cho luật sư — vừa gọi vốn $200 triệu ở định giá $11 tỷ, với doanh thu vỏn vẹn $190 triệu/năm (tức $15,8 triệu/tháng). MiniMax thu $79 triệu cả năm 2025, lỗ điều chỉnh (adjusted net loss) $250,9 triệu.

Nói tới đây lại nhớ Roth. Ông có quan sát rằng thị trường thất bại thường bắt đầu khi các bên tham gia có thông tin không đối xứng — một bên biết rõ điều khoản hơn bên kia, và dùng lợi thế đó để thu hút người chơi vào trò chơi mà bên chơi không hiểu hết luật. Nghe thì giống chiêu bán nhà thế chấp dưới chuẩn ở Mỹ năm 2005. Vì nó đúng là giống.

Thế chấp dưới chuẩn phiên bản AI

Zitron kéo một phép so sánh dài — và thẳng thắn mà nói, nó có sức nặng. Trong cuộc khủng hoảng nhà đất 2008, ngân hàng bán khoản vay thế chấp lãi suất thả nổi (adjustable-rate mortgage — ARM) với lãi suất giới thiệu thấp giả tạo. Người mua nhà tưởng mình trả nổi. Hai ba năm sau, lãi suất nhảy lên, trả không nổi, mất nhà. Nhu cầu nhà ở trông có vẻ khổng lồ — nhưng thực ra chỉ tồn tại nhờ khoản vay giá rẻ giả tạo. Khi giá thật lộ ra, nhu cầu bốc hơi.

AI lặp lại cơ chế này ở một điểm cực kỳ thú vị mà Zitron gọi là “thế chấp lãi suất thả nổi của ngành AI”: các phòng thí nghiệm không tăng giá bằng cách tăng giá — mà bằng cách ra mô hình mới ngốn nhiều token hơn. Claude Opus mới hơn, thông minh hơn, nhưng mỗi tác vụ tốn nhiều tính toán hơn. Người dùng háo hức chuyển sang mô hình mới vì nó tốt hơn, không hề biết rằng chi phí mỗi câu hỏi đã tăng gấp ba. Chính xác như lãi suất âm thầm nhảy sau giai đoạn giới thiệu.

Và người dùng thì nghiện mô hình mới. Zitron nhận xét: dịch vụ nào không cung cấp mô hình mới nhất thì không cạnh tranh được với dịch vụ có, và vì chi phí luôn bị giấu sau thuê bao cố định, kỳ vọng mặc định luôn là “mô hình mới nhất, cùng giá tiền.” Y hệt tâm lý “nhà sẽ luôn tăng giá, mình sẽ refinance trước khi lãi suất nhảy” của người mua nhà năm 2005.

Rồi cái gì phải đến cũng đến.

Vở opera của cú cắt

Tháng 12/2025, Anthropic dồn dập chiến dịch truyền thông cho Claude Code. Bài viết trên Reddit tung hô “tốt nhất thế giới.” Nhân viên Anthropic tuyên bố họ không còn tự viết code. Ngay cả người tạo ra Claude Code cũng nói nó làm hết 100% code của anh ta. Anthropic tung khuyến mãi gấp đôi mức dùng cho tất cả gói thuê bao.

Tháng 1/2026, người dùng bắt đầu phàn nàn về mức dùng bị siết lại. Nhưng hào quang media vẫn còn — báo chí viết Claude Code đang “có khoảnh khắc lịch sử.”

Ngày 12/2/2026, Anthropic đóng vòng gọi vốn $30 tỷ ở định giá $380 tỷ.

Sáu ngày sau, Anthropic cấm ai dùng nhiều tài khoản Claude Max — điều trước đó chưa bao giờ là vấn đề. Cùng ngày, cấm kết nối tài khoản Claude đến dịch vụ bên ngoài. Mấy ông mua Mac riêng — có ông cấu hình cao vài ngàn đô — chỉ để chạy OpenClaw bỗng phát hiện mình phải trả tiền API.

Giữa tháng 3/2026, Anthropic tung khuyến mãi gấp đôi mức dùng ngoài giờ cao điểm — kéo dài hai tuần. Ngày 26/3, một ngày trước khi khuyến mãi kết thúc, Anthropic tuyên bố áp dụng “giờ cao điểm” — mức dùng bị siết mạnh từ 5 giờ sáng đến 11 giờ đêm, thứ Hai đến thứ Sáu. Phát ngôn viên nhẹ nhàng bảo “biện pháp tối ưu hiệu suất” sẽ “bù đắp” ảnh hưởng, và “chỉ 7% người dùng bị ảnh hưởng.”

Thực tế? Một ông gói $100/tháng gửi bốn tin nhắn, hết 61% quota cho phiên làm việc. Một ông khác gói $200/tháng dùng được một ngày, hết 63%. Một ông khác hết 95% sau 20 phút. Có người hết mức dùng sau “hai ba việc.” Có người không dám mở Claude Code vì sợ tốn quota. Có người tuyên bố hủy thuê bao $200/tháng vì “trả tiền cao cấp mà nhận được căng thẳng mức dùng liên tục.”

Zitron viết, khá thẳng thừng: “Có lẽ đây là vụ lừa trắng trợn nhất của Anthropic. Bằng cách bơm mức dùng ngoài giờ cao điểm rồi lập tức cắt ngay trước khi giới thiệu giờ cao điểm, Anthropic càng làm mờ mịt thêm câu hỏi người dùng thực sự được truy cập bao nhiêu vào sản phẩm.”

Và OpenAI — tất nhiên — lập tức nới mức dùng cho sản phẩm Codex của mình ngay giữa lúc Anthropic bị chửi, không quên giải thích rằng họ muốn “mọi người thử nghiệm những plugin tuyệt vời” chứ không phải muốn hút khách đang giận Anthropic sang.

Nói tới đây thì nhớ một chi tiết khác của Roth mà lúc đọc sách tưởng chỉ áp dụng cho thị trường ghép tạng hay xin học: ông gọi là unraveling — sự đổ vỡ khi các bên bắt đầu hành động sớm hơn, nhanh hơn, kém minh bạch hơn để giành lợi thế, phá hoại chính quy tắc mà thị trường cần để hoạt động. OpenAI và Anthropic đang unravel — không phải bằng cách phá quy tắc của nhau, mà bằng cách phá kỳ vọng của chính khách hàng.

Vậy tại sao code thợ hồ nó cũng giống code ngân hàng

Quay lại câu hỏi ban đầu: trợ cấp AI có giống trợ cấp nền tảng không?

Ở bề mặt — giống lắm. Đốt tiền, kéo người dùng, xây thói quen, cầu nguyện rồi mọi thứ sẽ ổn.

Nhưng sâu bên dưới — khác ở ba điểm sống còn.

Một: Grab trợ cấp cuốc xe để xây nền tảng. AI trợ cấp chính sản phẩm. Cuốc xe là mồi nhử, GrabPay là nguồn lợi nhuận. Thuê bao AI không có nguồn lợi nhuận nào chờ phía sau. Chuỗi đau thương của Zitron cho thấy không một mắt xích nào dưới NVIDIA có lãi — thì lấy đâu ra lợi nhuận kế bên?

Hai: chi phí biên của nền tảng giảm khi quy mô tăng. Chi phí biên của AI tăng khi quy mô tăng. Grab thêm tài xế, chi phí biên gần bằng không. Claude thêm người dùng nặng, thêm vài trăm đô tiền GPU. Roth dùng lý thuyết thị trường dày (thick market) giải thích tại sao hiệu ứng mạng tạo ra giá trị tăng dần — nhưng AI không có hiệu ứng mạng. Claude không tốt hơn vì có thêm bạn dùng.

Ba — và đây là điểm mà Zitron đánh mạnh nhất: không có cơ chế thoát (exit mechanism). Đầu tư mạo hiểm đổ hàng tỷ đô vào các startup AI, nhưng ngành đầu tư mạo hiểm đang ở giữa khủng hoảng thanh khoản lịch sử — không gọi được vốn mới, không bán được khoản đầu tư cũ. Không ai lên sàn. Không ai được mua lại. Zitron hỏi thẳng: giá trị của Perplexity khi không có trợ cấp vĩnh viễn là bao nhiêu? “Giá trị của việc có Aravind Srinivas ngồi quanh quẩn trong văn phòng?” Ít nhất mua nhà thời bong bóng thì bạn còn có cái nhà để ở. Mua cổ phần startup AI thì bạn có gì — một công ty đốt tiền suy luận, không có sở hữu trí tuệ vì phụ thuộc hoàn toàn vào mô hình của OpenAI và Anthropic?

Thời Uber-Grab ít nhất còn có nước đi cuối: Uber bán cho Grab ở Đông Nam Á, chấp nhận lỗ nhưng thu hồi được phần nào. Startup AI không bán được cho ai, vì cái gì cũng là lớp vỏ bọc lên trên API của hai ba ông lớn.

Dario Amodei — CEO Anthropic — từng nói trong một cuộc phỏng vấn: “Nếu doanh thu không đạt ngàn tỷ đô, dù chỉ thiếu một chút — $800 tỷ chẳng hạn — thì không có công cụ phòng hộ (hedge) nào trên trái đất có thể ngăn tôi phá sản nếu mua lượng compute đó.” Rồi ông gọi thêm $30 tỷ. Nghĩ tới câu đó mà thấy giống cái anh mua nhà năm 2005 nói “nếu lãi suất tăng thì tôi refinance” — trong khi cả hệ thống đã xây trên giả định là lãi suất sẽ không tăng.

Cái gì sống sót, và cái gì sẽ không

Trong đợt thanh lọc nền tảng ở Đông Nam Á, ai sống sót? Không phải ai đốt tiền nhiều nhất. Mà là ai mua được tài sản cấu trúc (structural asset) bằng tiền trợ cấp. Grab mua được mạng lưới tài xế + hệ thống thanh toán. Shopee mua được mối quan hệ với người bán + dữ liệu hành vi mua sắm. Những thứ đó không biến mất khi ngừng khuyến mãi.

Nếu bạn là người đang xây dựng sản phẩm hoặc quy trình có dùng AI — câu hỏi duy nhất đáng hỏi là: cái mà trợ cấp AI đang mua cho bạn, nó có tồn tại khi trợ cấp biến mất không?

Một công ty bán lẻ dùng Claude API để chạy chatbot tư vấn khách hàng? Khi API tăng giá 5 lần, chatbot chết hoặc trở nên quá đắt. Cũng công ty đó, nhưng dùng giai đoạn trợ cấp rẻ để thu thập, gắn nhãn dữ liệu, huấn luyện mô hình nhỏ gọn chạy trên máy chủ nội bộ? Khi trợ cấp biến mất, dữ liệu vẫn còn. Mô hình vẫn chạy. Đó mới là tài sản.

Zitron kết bài bằng danh sách “tín hiệu báo động” — những con ngựa nhợt nhạt của ngày tận thế AI: bất kỳ đợt cắt giảm mức dùng nào nữa từ Anthropic hay OpenAI, bất kỳ đợt giảm đầu tư cơ sở hạ tầng nào từ các ông lớn công nghệ, bất kỳ vụ sụp đổ nào của thương vụ trung tâm dữ liệu, vấn đề của CoreWeave trong việc huy động nợ, cổ phiếu ARM rớt dưới $80 (vì SoftBank cầm cố $15 tỷ dựa trên giá cổ phiếu ARM), hoặc NVIDIA không đạt kỳ vọng lợi nhuận.

Mình đọc cái danh sách đó, rồi nhớ lại danh sách tương tự mà người ta từng lập cho bong bóng nền tảng: lần đầu tiên Uber lỗ nặng hơn kỳ vọng, lần đầu tiên một thị trường giao đồ ăn đóng cửa, lần đầu tiên một ông lớn thương mại điện tử cắt khuyến mãi. Danh sách nhìn thì xa tít, cho đến khi mọi thứ xảy ra cùng lúc.

Nhưng có điểm khác biệt cuối cùng giữa hai cuộc thanh lọc: khi bong bóng nền tảng xì hơi, những gì còn lại — Grab, Shopee, GoJek — vẫn là những dịch vụ mà hàng trăm triệu người dùng mỗi ngày. Chợ dày, chợ vẫn đứng.

Khi bong bóng AI xì hơi, cái gì còn lại? Zitron trả lời thẳng: “Toàn bộ nhu cầu AI tồn tại chỉ nhờ trợ cấp, và nếu các công ty này tính giá bền vững, nhu cầu đó sẽ bốc hơi.” Mình không chắc nó tuyệt đối như vậy — vẫn có những ứng dụng thực sự, những quy trình thực sự được cải thiện. Nhưng câu hỏi không phải là “AI có hữu ích không?” Câu hỏi là: ai đang dùng AI vì nó hữu ích ở giá thật, và ai đang dùng vì giá giả?

Roth nói những thị trường tệ nhất không phải thị trường có giá cao hay giá thấp — mà là thị trường mà không ai biết giá thật là gì. Năm 2015 mình ngồi trên cuốc GrabBike 9 ngàn đồng, ít nhất tài xế còn biết mình đang lỗ. Mấy ông trả $200/tháng cho Claude thì thậm chí không biết mình đang được bù bao nhiêu — cho đến khi đợt bù kết thúc và bốn tin nhắn đã hết 61% quota.

Cái khác biệt giữa tài xế Grab năm 2015 và lập trình viên trên Reddit năm 2026: tài xế biết giá thật và chọn chơi. Lập trình viên không biết giá thật và tưởng đó là giá.

Post navigation

← [AI viết] Mười triệu và cái kỹ năng đã mất

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

402 AI ANI Anthropic bumble cà phê trứng game game.moe grab Hà Nội India Kathmandu l3 langtang livestream Luxury michelin mobius Mustang Nepal Netflix nước hoa Openclaw openlaw ozempic pdsa pin red queen robot Shopee sontag stablecoin startup Tarot The art of Sarah thuốc lá Thạch Lam Thụy Điển Tinder trà Varanasi Vũ Bằng Zalo Zombie ẩm thực

March 2026
MTWTFSS
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031 
     
© 2026 Long Lắc Lư với AI? | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme