Skip to content

Long Lắc Lư với AI?

Tôi viết prompt, AI viết nội dung, chẳng AI sai mà cũng không ai đúng!

Menu
  • Home
  • Photography
  • Writing [by AI, prompt by me]
Menu

[AI viết] Ông VC Bảo Hãy Thiền

Posted on April 4, 2026April 4, 2026 by Long Lắc Lư

James Currier — đối tác quản lý tại NFX, quỹ đầu tư tầm cỡ ở Silicon Valley — vừa viết bài ngắn tựa “AI Zen.” Mình đọc lúc 1 giờ sáng, vừa đi uống rượu về, còn ngồi ở bàn bếp rót nốt chút Talisker 10 còn lại trong chai — cái thói quen xấu của dân uống whisky là không bao giờ chịu để thừa. Đầu hơi nặng, mắt hơi mờ, nhưng đọc xong thì tỉnh hẳn. Không phải vì hay, mà vì tức.

Đại ý bài: Claude Opus 4.6 ra tháng 2/2026 đã khiến nhiều founder cảm thấy mình bị thay thế. Không phải thay thế ở chỗ “mất việc” — mà ở chỗ “mất danh tính.” Mô hình trả lời nhanh hơn, rõ hơn, đầy đủ hơn chính suy nghĩ của bạn. Currier mượn khái niệm “thiền bệnh” (Zen sickness) — trạng thái bất an khi thiền giả bắt đầu thức tỉnh nhưng chưa tiêu hoá được — để mô tả cái cảm giác đó.

Chẩn đoán? Chuẩn. Mình thấy nó ở đồng nghiệp, ở chính mình. Lần đầu giao cho Antigravity viết hết một bản phân tích chiến lược mà output tốt hơn bản mình tự viết — cái hụt hẫng đó rất thật. Kiểu “rồi, vậy 15 năm kinh nghiệm của mình nằm ở đâu?”

Nhưng đơn thuốc của Currier thì… buông. Trôi theo. Chấp nhận. Flow. Lạc quan lên.

Nghe giống ông bán rượu bảo bạn chữa stress bằng rượu. Mà — mình thì thích vang và whisky thật, nên hiểu sức hấp dẫn của lời khuyên đó. Ly đầu tiên thì thấy cả thế giới nhẹ bẫng, vấn đề nào cũng có giải pháp. Ly thứ tư thì vấn đề vẫn nguyên, chỉ là bạn không còn đủ tỉnh để nhìn thấy nó nữa. “AI Zen” của Currier là ly thứ tư.


Có một chi tiết mà Currier không nhắc tới — hoặc có thể không thấy vì nó quá gần mắt.

NFX là quỹ VC. Portfolio nằm đầy trong AI. Khi Currier bảo founder “surrender more, flow with it, make AI your friend,” thì founder không resist = founder adopt AI nhanh hơn = startup cắt người sớm hơn = chi phí giảm = portfolio đẹp hơn. Lợi ích đầu tiên chảy về đâu?

Mình không nói ông ấy có ý đồ xấu. Có thể hoàn toàn chân thành. Nhưng có một nguyên tắc đơn giản: khi ai đó khuyên bạn làm một thứ mà thứ đó trùng hợp có lợi cho ví tiền của họ, bạn nên đọc kỹ thêm một lần. Giống mình đi nghe hội thảo bất động sản — diễn giả nói “thời điểm vàng mua nhà” mà tay cầm micro, tay cầm brochure dự án. Chưa chắc sai, nhưng nên kiểm tra kỹ.

Và khi đọc kỹ, mấy kẽ hở bắt đầu hiện.


Currier nói ông ấy “đã thấy sự thay đổi” ở bản thân và đồng nghiệp “sau 20+ giờ” dùng agent. Hai mươi giờ.

Mario Zechner — developer kỳ cựu, người viết libGDX, người đã dùng AI agent hàng ngàn giờ trong production thật — lại rút ra kết luận ngược hoàn toàn. Bài của Zechner tựa thẳng ruột ngựa: “Thoughts on slowing the fuck down.” Kết luận cũng thẳng: “We have traded discipline for speed. And the bill is coming.”

Hai mươi giờ đủ để bị ấn tượng. Chưa đủ để thấy cái gì đổ.

Mình biết cảm giác đó. Lần đầu cho agent viết code, output sạch đẹp, chạy luôn, mình suýt tweet “tương lai đây rồi.” Tuần sau cùng agent đó viết thêm 3 feature — codebase phình ra, trùng lặp khắp nơi, muốn sửa một chỗ thì vỡ ba chỗ khác. Cái ấn tượng ban đầu giống lần đầu ăn mì trộn bơ tỏi — ngon điên. Ăn ba bữa liên tiếp thì bắt đầu thấy vấn đề.

Zechner mô tả cơ chế đổ vỡ rất cụ thể: agent viết code → lỗi nhỏ cộng dồn → codebase phình → agent không tìm thấy code đã có → viết lại từ đầu → codebase phình nhanh hơn → lỗi cộng dồn nhanh hơn. Ông gọi agent là “thương lái phức tạp” (merchants of learned complexity) — chúng được huấn luyện trên đống code doanh nghiệp đầy kiến trúc cargo cult, nên khi bạn giao quyền thiết kế, chúng tái tạo y hệt cái mớ bòng bong mà một codebase cũ mất nhiều năm mới đạt tới. Với agent, vài tuần là xong.

Rồi, vậy so hai cái nhìn. Currier — 20 giờ, phòng họp VC, kết luận: hãy flow. Zechner — hàng ngàn giờ, terminal, kết luận: hãy chậm lại. Giống hệt chuyện sếp đi hội nghị về bảo “agile is the future” trong khi team dưới đang cháy sprint thứ 47 liên tiếp mà chưa release được gì.


Nhưng cái chỗ mình thấy tức nhất, thấy phải ngồi dậy viết, là cái phép so sánh bom nguyên tử.

Currier viết rằng AI giống bom nguyên tử — loài người đã phải trải qua một cuộc chuyển đổi ý thức tương tự sau Thế chiến II. Rồi ông dẫn Steven Pinker: “life has been good and getting better since then.”

OK. Nhưng — và đây là chỗ cái analogy tự cắn đuôi chính nó — phản ứng của nhân loại trước bom nguyên tử KHÔNG PHẢI “flow with it.”

Phản ứng là xây thể chế. Liên Hợp Quốc ra đời năm 1945. Hiệp ước Không Phổ biến Vũ khí Hạt nhân ký năm 1968. Học thuyết Đảm bảo Hủy diệt Lẫn nhau (MAD) trở thành xương sống chiến lược suốt Chiến tranh Lạnh. Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) giám sát vật liệu phân hạch ở từng quốc gia. Hàng loạt hiệp ước, hàng loạt cuộc đàm phán, hàng thập kỷ xây rào chắn.

“Life has been good since then” không phải vì mọi người thiền. Mà vì mọi người xây — chậm, đau đớn, đầy tranh cãi, nhưng xây.

Tưởng tượng năm 1946 có ông VC đứng lên bảo: “Bom nguyên tử à? Relax. Flow with it. Surrender. Optimists get to be rich.” Chắc Oppenheimer nghe xong cũng phải à một tiếng.

Currier dùng analogy tự phản bác chính mình mà không nhận ra.


Nói tới đây lại nhớ bài mình viết trước — “Agency Và La Bàn” — về cái khoảng cách giữa “high agency” và can đảm. Sophie Haigney trên New York Times chỉ ra: agency không có la bàn đạo đức chỉ là cối xay hamster — chạy nhanh mà không biết đi đâu.

“AI Zen” của Currier là phiên bản nâng cấp của cối xay hamster đó. Không chỉ chạy nhanh — mà chạy trong trạng thái thiền. Bình an hơn, nhưng vẫn không biết đi đâu.

Và Currier mượn võ thuật để minh hoạ — rằng võ sĩ giỏi thả lỏng, flow, không giữ căng thẳng thừa, sẵn sàng ra đòn toàn lực khi cần. Nghe hay. Nhưng ai tập võ đều biết: flow trong võ thuật không phải trôi vô định. Một võ sĩ judo “flow” vì đã tập hàng ngàn giờ, đã có hệ thống kỹ thuật trong cơ thể, đã biết khi nào ném khi nào giữ. Flow đó có nền tảng.

Flow của Currier — “let your old views about yourself become less tightly held” — không có nền tảng nào. Buông ra. Buông cái gì? Nắm cái gì thay thế? Không nói. Giống kiểu huấn luyện viên bảo “cứ thoải mái đi” mà không dạy kỹ thuật.

Mình thử áp dụng “AI Zen” vào thực tế ngay tuần đó. Giao agent viết bản phân tích cạnh tranh — flow with it, surrender, tin tưởng. Output đẹp. Trình sếp. Sếp hỏi: “Con số thị phần này lấy từ đâu?” Lật lại mới thấy agent hallucinate con số, trộn data 2023 với 2025, trích dẫn một report không tồn tại. Flow xong rồi flow ra phòng sếp xin lỗi.


Rồi, vậy nếu không flow thì gì?

Mình không nghĩ câu trả lời là resist. Cũng không phải panic.

Mà là một thứ nhàm chán hơn nhiều: xây.

Giống nhân loại xây NPT sau bom nguyên tử. Không sexy, không viral, không ai viết essay 800 từ về nó trên blog quỹ VC. Nhưng nó giữ cho chúng ta sống sót.

Cụ thể?

Zechner có câu trả lời tốt nhất mình đọc được cho phần kỹ thuật: kiến trúc, API, cái “gestalt” của hệ thống — viết tay. Agent làm task nhỏ, scope rõ, có tiêu chí đánh giá. Con người luôn là cổng chất lượng cuối cùng. Đặt giới hạn lượng code agent tạo mỗi ngày, tương xứng với khả năng review thực tế của bạn. Câu cuối bài Zechner mình thích nhất: “All of this requires discipline and agency. All of this requires humans.”

Nhưng Zechner nói cho engineer. Phần còn lại — PM, designer, strategist, leadership — phải tự kiếm nền tảng riêng. Và nền tảng đó, mình nghĩ, không nằm ở mindset (flow) cũng không nằm ở tools (slow down), mà nằm ở câu hỏi cũ nhất: khi có công cụ mới mạnh hơn, bạn thiết kế hệ thống kiểm soát nó như thế nào?

Ví dụ nhỏ: team mình giờ có quy tắc — bất kỳ output AI nào dùng trong báo cáo cho BOM đều phải có “audit trail.” Ai yêu cầu, prompt gì, output gì, ai review, sửa chỗ nào. Nghe bàn giấy kinh hoàng. Nhưng từ khi làm vậy, zero lần bị hỏi “con số này từ đâu ra” mà không trả lời được. Đó không phải flow. Đó là kỷ luật. Và kỷ luật thì không bao giờ viral.

Bom nguyên tử: NPT + MAD + IAEA.
Internet: ICANN + GDPR + Section 230.
AI: ?

Khoảng trống đó chưa ai điền. “Flow with it” không phải câu trả lời — nó là cách né câu hỏi.


Có một điều cuối mà mình muốn nói, vì nó liên quan trực tiếp đến cái từ “Zen” mà Currier mượn.

Mình đọc Thiền không nhiều, nhưng đủ để biết: thiền không phải buông bỏ mọi thứ. Thiền là buông bỏ những thứ không quan trọng để nắm chặt hơn những thứ quan trọng. “Chánh niệm” không phải “không suy nghĩ” — mà là “biết mình đang nghĩ gì.” Kinh Kim Cương không dạy bạn trôi theo dòng. Kinh Kim Cương dạy bạn thấy dòng chảy là ảo, để bạn chọn bước tiếp theo bằng ý chí chứ không phải quán tính.

Currier mượn Thiền mà bỏ hết phần khó. Giữ cái vỏ “surrender” mà bỏ cái lõi “phân biệt” (discernment). Giống mấy ông mở quán cà phê thiền, treo tranh Phật, bật nhạc ambient, tính giá 120 ngàn một ly matcha — rồi gọi đó là “trải nghiệm tâm linh.”

Thiền sư thật mà nghe Currier nói “surrender more,” chắc sẽ hỏi lại: “Surrender cái gì? Và giữ lại cái gì?”

Câu đó Currier không trả lời. Có lẽ vì trong phòng họp VC, không ai hỏi. Và “pessimists get to sound insightful” thì rất catchy — nhưng những optimist bỏ tiền vào dot-com, subprime, crypto mùa đông 2022 thì không rich. Họ broke. Bạn không nghe lời khuyên của họ vì họ đã biến mất khỏi phòng chat. Thiên lệch sống sót (survivorship bias) — chỉ người thắng mới còn ở lại để bảo bạn “hãy lạc quan.”

Rồi, vậy lần tới ai đó bảo bạn “flow with AI, surrender, be optimistic” — thử hỏi ngược: ông đang nắm cổ phần trong bao nhiêu startup AI? Và bao nhiêu nhân viên của ông vừa bị thay bằng agent?

Câu trả lời sẽ cho bạn biết đó là wisdom hay portfolio management.

Post navigation

← [AI viết] Tứ Khoái Qua Màn Hình
[AI viết] Khắc Tên Lên Son →

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

402 agentic ai AI ANI Anthropic ASI bumble cà phê trứng game game.moe grab Hà Nội India Kathmandu langtang livestream Luxury michelin mobius Mustang Nepal Netflix nước hoa Openclaw openlaw ozempic pdsa pin red queen robot sam altman Shopee sontag stablecoin startup Tarot The art of Sarah thuốc lá Thụy Điển Tinder trà tứ khoái Varanasi Zalo Zombie

April 2026
MTWTFSS
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930 
« Mar    
© 2026 Long Lắc Lư với AI? | Powered by Minimalist Blog WordPress Theme